RSS Feed

Truy tìm về một giai thoại đặt mộ – P.3.

NHƯ MỘT BÌNH ĐIỆN…
Vừa trở về đến Nước Hai quan Phủ Vi Văn L., sai lính hầu đi mời ngay thầy đồ Nghệ đến tư thất, nói rõ cho nhà phong thủy biết sự hoài nghi của anh ruột mình về tính cách động trệ do ngôi tổ mộ được kết phát ở Ngòi Xảo gây ra, để yêu cầu thầy địa lý kiếm cách trấn áp con Hỏa, cho dòng họ Vi từ nay, tránh khỏi nạn bất đắc kỳ tử.
Nhà phong thủy xứ Nghệ An, ôn tồn đáp :
– Nhiều người được thấm nhuần Tây Học thường nghi ngờ môn địa lý, cho đó là một sự mê tín dị đoan, chứ một khi đã chết rồi, người khôn ngoan đến đâu, cũng chỉ là một mớ xương khô, theo năm tháng thời gian, mục nát với cỏ cây, hỏi còn biết gì là giáng phúc hay gieo họa cho con cháu nữa. Không cứ quan Tổng Đốc Thái Bình mới không tin việc linh ứng của mồ mả, đất cát, mà bất cứ một người nào, từng có ít nhiều cơ hội tiếp xúc với nền văn minh Tây Phương, cũng đều có ý nghĩ như thế cả.
Đó quả thực là một sự xét đoán sai lầm đáng tiếc, mà nếu chịu khó suy nghĩ ra sẽ thấy ngay sự nhận xét nông cạn, hầu như bất công của những người Tân Học đa nghi.
Ngay từ khi mới bắt đầu nghiên cứu về môn phong thủy, tôi (lời thầy địa lý) đã được sư phụ tôi cho biết rằng : địa lý hay nói cho đúng hơn, là môn địa ý, chỉ là một khoa học, căn cứ vào sự thuận mát đúng như ý muốn của mọi người nghĩa là phải chú trọng vào sự cân đối sáng sủa phong quan, có núi non, gò đống có cây cối, sông ngòi.
Ví vụ một người ngồi ung dung nơi thư phòng, thì trên ghế ngồi phải có tay dựa mà thiên hạ quen gọi là tay ngai, đàng trước mặt phải có án thư, phí sau phải có chỗ tựa lưng.
Thi hài nằm dưới đất cũng thế, Chánh huyệt là nơi an nghĩ ngàn thu, cũng phải trông ra một nơi quang đảng, sơn thủy hửu tình, đó là án minh đường, nói theo danh từ chuyên môn của khoa phong thủy, sau lưng phải gói vào gò đống kỳ khu, đó là hậu trẩm.
Còn tay ngai đễ tựa hai tay là tay long với tay hổ.
Cứ tìm được nơi nào, có đầy đủ những điều kiện cốt yếu như vậy thì ngôi mả nhất định sớm muộn gì cũng phải kết phát không thể nào sai chạy được.
Người Âu Mỹ dù không tin sự linh ứng của mồ mả nhưng không phải như thế có nghĩa là họ chẳng chú trọng gì đến môn địa lý đâu ?
Sự thực, khi họ làm nhà, họ cũng vẫn luôn luôn xây dựng dinh cơ trên những thửa đất vuông vắn, quang đảng, trông về những hướng mát mẻ, để hưởng thụ, gió sớm, trăng khuya.
Mà nhà cửa nào có khác gì phần mộ đâu, vì nó cũng đem lại kết quả tốt đẹp hay ảnh hưởng nguy hại cho chủ nhân nếu gặp những khu đất làm nhà hợp ý hoặc miển cưỡng.
Còn về sự kết phát hay động trệ tại đó cũng là việc rất thường, không thể gọi được là huyền bí, mờ ám chi hết !
Như ai nấy đều biết giữa người sống và người chết, cùng chung một huyết khí, bao giờ cũng có sự thông cảm trực tiếp với nhau.
Do đấy, nếu hài cốt được an táng vào một nơi đẹp mắt, tiền, hậu, tả, hửu đều có những phong cảnh kỳ khu tươi tốt, thì lẽ tất nhiên mớ xương khô nằm đó, cũng được thấm nhuần linh khí thiên địa, phát sanh được những “tia điện” thiêng liêng, để truyền thứ tú khí đó cho con cháu, hay những bà con thân thích, có liên hệ huyết thông với người nằm dưới đáy mộ.
Nếu có thể ví dụ mà không sợ sai lầm, thì thi hài chôn trong lòng đất, được coi như một bình điện, tốt xấu, mạnh yếu tuỳ theo địa thế mộ phần, để có thể phát xuất những “luồng điện”, đem lại sự kết phát hoạt động hổ trợ cho người sống.
Chinh bởi sự kết phát hay động trệ ấy, mà nảy sanh ra những chuyện ly kỳ có khi đến quái đản, gần như chuyện hoang đường thời Phong thần, khiến cho những “Ông Tân thời” mới căn cứ vào đấy để chỉ trích, dè biểu, chế giểu.
Họ có biết đâu rằng : bộ xương khô, một khi được an táng vào một khu địa huyệt đẹp mắt, có sự an bài sắp đặt kỳ dị của hóa công, sẽ phát xuất một sức mạnh kỳ ảo mà tôi (vẫn lời thầy địa lý) dám chắc, không có một luồng điện nào ở trên cõi đời này lại có thể hùng mạnh bằng và có thể so sánh kịp !
Cũng vì thế, mới xui khiến ra những sự kết phát lạ lùng : đang từ một kẻ ngu si dốt nát, trong một sớm một chiều, đã “phúc chí tâm linh” biến thành một người thông minh xuất chúng, có biệt tài thay đổi thời cơ, lật ngược hoàn cảnh, hay đang nghèo mạt rệp, đói khát, khổ sở, chợt gặp gỡ những điều may mắn dị thường để thay đổi hẳn địa vị nghèo khổ thành giàu sang, phú quý !
Trái lại, nếu mả động, thì sự nguy hại cũng nhanh chóng không kém : người khỏe mạnh bỗng lăn ra chết bất ngờ , hoặc mắc phải những chứng bệnh hiểm nghèo không có một thứ thuốc men nào chửa khỏi, vậy mà chỉ cải táng được mộ phần là lập tức
bình phục ngay trong nháy mắt.
Hài cốt táng nơi tốt sẽ nở ra, bóng lộn, có khi kết thành tượng. Chôn phải đất xấu, sẽ bị hao mòn dần, có khi biến thành đất vụn.
Chuyện mả chôn trong bụng một con ngựa đá dưới sông, của ông Đinh Bộ Lĩnh ngày xưa, tuy thuộc vào loại hoang đường, song nghĩ cho kỹ, cũng không phải là hoàn toàn vô lý vậy !
Có những chuyện dị kỳ xảy ra, mới co thể minh chứng được sức mạnh của các ngôi mả kết phát hay động trệ !
Thầy địa lý nói tiếp : nếu không do ngôi mả gây ra, thì sao ” quan đốc” lại có thể bị chết đuối, khi vướt qua một con suối, chỉ nông chưa tới gối mà hàng ngày trâu, ngựa vẫn lội qua từng đám một cách rất dễ dàng ?
Quan Tri Phủ Nước Hai Vi văn L. chăm chú ngồi nghe lời giải thích của nhà phong thủy vả ngỏ ý mời thầy địa lý ngay sáng hôm sau, đi Ngòi Xảo làm lể trấn yểm.
Đích thân Vi Văn L. hướng dẫn nhà phong thủy đến Ngòi Xảo, đưa đi coi tường tận cả hai ngôi mả tổ của họ Lương và họ Vi.
Thầy địa lý lặng lẻ theo chân quan phủ Nước Hai, chăm chú quan sát địa hình, địa thế các nơi, nhất là gò đất có con Hỏa nằm đâm thẳng vào tổ mộ họ Vi, đoạn chỉ tay về phía ấy, mới nói Vi Văn L. rằng :
Vừa đi quan sát một lượt quanh khu tả ngạn Sông Cả, nhà phong thủy xứ Nghệ đã lắc đầu nói vơi Vi Văn L. sau khi đã lần đốt tay tính toán :
– Kiểu đất quý thiệt !
Nhưng sự tác hại của con Hỏa nằm trước mộ phần, quả cũng vô cùng ghê gớm.
Nếu không trấn áp được gò đất ấy, thì cứ 15 năm trong dòng họ Vi, thế nào cũng lại có một người bị bất đắc kỳ tử mới thôi.
Đấy kìa, quan lớn thử trông : con Hoả nằm án ngữ minh đường, chỉa thẳng mủi nhọn vào chánh huyệt, nào có khác gì một người cầm dao sắt, đâm vào cổ người nằm ở trong ngôi mộ này ! Nhu thế, hỏi con cháu mà làm sao sống yên ổn được.
Vi Văn L. lo lắng nhìn nhà phong thủy hỏi vộ :
– Nhưng thầy thử coi kỹ giúp ! xem chi nào trong dòng họ Vi bị nạn bất đắc kỳ tử ấy ?
Thầy địa lý lắc đầu :
– Chua thể nói đích xác được. Còn việc trấn yểm cũng cần phải chờ xem xét kỹ lưỡng hơn nữa rồi mới có thể định liệu được.
Công việc chưa biết sẽ còn phải kéo dài tới mấy hôm.
Vậy nếu quan lớn bận công vụ, thì xin mời Ngài cứ về phủ trước đi. Tôi ở lại đây, sau khi hiểu rõ địa hìng địa thế sẽ tự ý lo liệu việc trấn yểm , quan lớn bất tất phải mãi công chờ đợi làm chi cho phí thời giờ vàng ngọc của Ngài.
CON HỎA
Một gò đất dài, như một mũi giáo nhọn, đâm vào cổ người nằm trong mả, nếu không trừ được, cứ 15 năm, lại có một người trong họ bị bất đắc kỳ tử.
Vi Văn L. gật đầu ưng thuận :
– Ừ được ! thầy nói thế cũng phải ! Ta xin nghe theo. Nhưng muốn cho thầy có người sai bảo, ta xin lưu lại đây hai tên lính tâm phúc, toàn là người trong họ của ta đã theo hầu ta từ trên mười năm nay. Thầy có thể phóng tâm tín cẩn mà không cần phải đề phòng, ngần ngại chi hết.
Dứt lời, L. từ giả lên ngựa cùng đoàn tùy tùng quay về Nước Hai.
Ngay đêm ấy, nhà phong thủy lần ra mả, làm phép hô thần rồi chôn ngay dưới chân con Hỏa, một chai thuốc, mà lão đã bí mật đem theo từ phủ Nước Hai để hy vọng có thể làm tiêu thổ cái gò đất nguy hiểm đó.
Khi lảo trở về đến nhà viên chánh tổng sở tại được dùng làm nơi tạm ở Ngòi Xảo, thì gà rừng đã gần gáy rạng đông..
Lão mỏi mệt, vội lên giường ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Tối thứ hai, lão lại lần ra mả, tiếp tục làm lể trấn yểm, nhưng sớm hơn đêm trước, lúc lão trở về nhà viên chánh tổng, thì trống canh ngoài điểm mới điểm có bốn tiếng.
Lão ngồi uống tàn một ấm trà tàu, rồi lên giường nằm nghỉ.
Mơ màng lão thấy như có người gọi đích danh lão rồi một vị lảo trượng, đầu râu tóc bạc, bỗng xuất hiện, cầm chiếc roi mây, chỉ thẳng vào mặt lão, mà lớn tiếng mắng rằng :
– Thằng kia ! Mi cậy mình pháp thuật cao cường, ý muốn giúp kẻ dữ, định cưỡng lại mệnh trời sao ?
Mi phải biết rằng : tổ phụ họ Vi tu nhân tích đức, nên Thượng đế mới ban phước cho chúng ngôi đất quí, dưới quyền ta cai quản vùng này.
Nhưng từ hai mươi năm trở lại đây, con cháu họ Vi bỗng thay lòng, đổi dạ, giết người, hại kẻ hiền lương, nên con Hoả mới có cơ hội, vùng lên : để vật chết những kẻ tham tàn, bạo ngược.
Đó là lẽ trời chí công, chí chính mà mi là kẻ từng đọc sách thánh hiền, phải hiểu rõ luật phước họa, ân oán ấy, chứ có đâu lại nhắm mắt làm liều như hành động của mi từ hôm qua tới bây giờ ?
Trước khi tới đây, ta cảnh cáo mi, ta đã hiển linh phá tan cả bùa phép của mi rồi đó !
Dứt lời, một trận gió ào ào cuốn tới, trong chớp mắt, vị lão trượng biến đâu mất tích !
Bàng hoàng tỉnh giấc, thầy đồ Nghệ toát mồ hôi cùng mình, vì lão biết đó không phải là mộng mị hảo huyền, mà có lẽ đã do một nguyên nhân thần bí nào xui khiến.
Với niềm thắc mắc nặng chĩu trong tâm khảm, thầy địa lý trằn trọc mãi, không sao ngủ lại được, bất đắc dĩ đành phải trở dậy, chong đèn thức tới sáng.
Mặt trời vừa lấp ló ở dãy núi sau miếu Chúa, thầy địa lý đã chỉnh tề khăn áo, đi ra ngoài tả ngạn sông Cả với sự hồi hộp lạ lùng trong trí óc.
Vừa đến nơi, lão kinh ngạc, suýt kêu lên một tiếng thất thanh, khi thấy chỗ chôn chai thuốc với bùa chú, ở ngay dưới chân Con Hỏa, một địa hình dài và nhọn như một chiếc giáo khổng lồ, nằm im lìm trước tổ mộ họ Vi, chỉ còn là một hố sâu hoắm, bùn đất tung tóe, lẫn lộn với những mảnh bùa chú và mấy vị thuốc đặc biệt, không hiểu vì lý do gì, bị tan vỡ nát vụn từng mảnh nhỏ như cát bụi, hình như do một bàn tay kỳ ảo nào đào bới, phá hủy vậy.
Cúi rạp nhìn xuống hố sâu, thầy đồ Nghệ chỉ thấy đen ngòm, không biết nông sâu thế nào, liền bẽ vội cành cây, đâm thẳng xuống hố.
Chiếc hố cơ hồ như không có đáy, sâu ngập hết cả cành cây khô dài ngoằn, mà vẫn chưa tới đất, phía dưới cơ hồ vẫn còn bị trống rỗng !
Lão còn đang nghi ngờ, định kiếm cho kỳ được một sợi dây dài, buộc một đầu bằng một hòn đá nặng, để thả xuống hố sâu, hầu đo lường mức sâu nông của nơi chôn bùa phép, thì chợt từ dưới hố sâu, hình như phát xuất giữa lòng đất, một tiếng nổ lách tách như pháo tép, rồi có tiếng rào rào như tiếng nước sông gầm thét khi con đê bao quanh bị phá vở, rồi từ dưới hố sâu, một luồng khói xanh cuồn cuộn bốc lên, khét lẹt như mùi thuốc súng, mơ hồ giống hệt hình thù một con hổ kết họp toàn bằng sương khói.
Hoảng hốt, thầy địa lý vội lùi lại phía sau mấy bước, toàn thân run bắn như người bị sốt rét ngả nước lâu ngày.
Sau một phút định thần, lão mới bàng hoàng chợt tỉnh, vùng đứng phát lại, hai mắt trừng trừng nhìn thẳng xuống lòng hố sâu, rồi nghiến răng cắn lưỡi, phun máu vào giữa luồng khói mờ ảo, tay bắt quyết ngũ lôi, miệng niệm thần chú lầm rầm.
Trong một phút chốc, giữa lúc trời quang mây tạnh mặc dầu ở trên đỉnh núi vấn vương rất ít nhiều sương lam cũa miền rừng núi, bỗng từ trên không trung, nổi lên liên tiếp năm tràng sấm inh ỏi, xé trời.
Và kỳ lạ hơn hết, tất cả sấm sét đều như hướng hết về phía hố sâu giáng xuống.
Luồng khói xanh mờ ảo, chợt đứng yên một chỗ, mơ hồ cuồn cuộn trên miệng hố.
Đồng thời, từ dưới lòng đất, những tiếng nổ rì rào, lẹt đẹt cũng im bặt.
Thầy địa lý đang hí hỡn mừng thầm là pháp thuật của mình đã chế ngự được tác quái của Con Hỏa, thì bỗng lại có tiếng nổ to như muốn phá toang lòng đất, rồi luồng khói như được một sức mạnh kỳ diệu trợ lực lại tiếp tục bốc lên cuồn cuộn như trước, mà trái lại còn có phần hung hản, hùng mạnh hơn trước nhiều.
Thầy địa lý rùng mình, toàn thân ớn lạnh, gai óc nổi cùng người, đang luống cuống chưa biết phải đối phó thế nào, thì cảm thấy mắt hoa, đầu váng, lảo đảo một lúc lâu, rồi ngả lăn quay bên miệng hố, ngất lịm.
Đang lúc lão mơ màng thần hồn như phiêu diêu cảnh non bồng, nước nhược, chợt văng vẳng có người lay gọi bên cạnh, liền mở mắt nhìn quanh và ngạc nhiên xiết bao, khi thấy quan Tri Phủ Nước Hai Vi Văn L., cùng đoàn tuỳ tùng đang sớn xác, lo sợ săn sóc bên mình.
SAU HAI ĐÊM TRẤN YỂM CON HOẢ
NƠI CHÔN BÙA PHÉP BỊ ĐÀO PHÁ TUNG TOÉ.

Từ giữa lòng đất, bốc lên một luồng khói mờ ảo vô cùng kỳ dị.

Thì ra quan phủ Nước Hai, dù bận công vụ phải về phủ, nhưng sau hai ngày nóng ruột quá, lại cùng đám gia nhân, cưỡi ngựa qua Ngòi Xảo, để xem kết quả việc trấn yểm của Thầy đồ Nghệ ra sao ?
Không ngờ lúc đến nơi, vào nhà viên Chánh Tổng không thấy có ai, quan Phủ đoán là nhà phong thủy đã ra thăm mộ phần, nên vội giắt lính hầu đi thẳng đến tả ngạn sông Cả, vừa đúng lúc thầy địa lý ngã gục bên miệng hố.
Nhà phong thủy vừa tỉnh dậy thấy quan phủ Vi Văn L. liền thuật sơ qua các việc đã xảy ra rồi chỉ tay xuống hố sâu, lúc ấy vẫn còn cuồn cuộn bốc khói lên ngùn ngụt sặc sụa mùi diêm tiêu muốn nghẹt thở rồi nói rằng :
– Đây, quan lớn trông ! Tôi đã dùng phương pháp đặc biệt chế tạo những thứ thuốc tiêu thổ rất hiệu nghiệm, mà chính sư phụ tôi đã bí truyền riêng cho một mình tôi, trong đám đông cả mấy chục đệ tử.
Theo đúng phép chế biến đó, thì nhà phong thủy, có thể, tùy theo địa hình, địa thế, những nơi đất mình muốn dùng để an táng hài cốt hoặc tạo thêm gò đống hay tiêu trừ bớt những mô hình nào, xét ra đã gây trở ngại cho sự kết phát của mộ phần.
Tôi yên trí rằng sẽ được thành công một cách dễ dàng sau đêm bắt đầu làm lể trấn yểm với các thứ bùa chú cực kỳ linh ứng.
Nào ngờ chỉ được có một ngày yên ổn, thì mới rồi, vào hồi canh khuya đêm qua, tôi bỗng lại nằm mộng thấy thổ thần vùng Ngòi Xảo hiện về báo cho biết họ Vi vì kém phước trạch, nên Thượng Đế nhất định không cho phép được diệt trừ con Hỏa.
Đồng thời, thổ thần còn hiển linh phá hủy tất cả bùa phép và chai thuốc tiêu thổ.
Vừa nói, lão vừa chỉ tay về phía những mảnh vụn chai lọ, bùa chú nằm ngổn ngang gần đây.
Sáng nay, vừa trở dậy, tôi lật đật ra ngay đây xem xét, thấy sự kỳ dị này liền niệm chú ngủ lời, bắt ấn yểm trừ lại.
Không ngờ tà khí xung kích quá mạnh, khiến cho tôi xây xẩm mặt mày, ngã lăn xuống đất. Nếu không được quan lớn đến kịp, cứu chửa cho, thì không biết, sẽ còn bị nằm mê man đến bao giờ nữa ?
Dứt lời, lão thở dài thườn thượt.
Quan Tri Phủ Vi Văn L. tức giận, nói to như gắt gỏng :
– Sao lại có sự lạ lùng ấy !
Đã vậy, xin Tiên sinh lại thử chế thuốc và làm bùa khác đi, rồi đích thân tôi, sẽ tự tay đem chôn xuống đây biết đâu, tôi là mệnh quan của Triều đình, lại không được thổ thần kiêng nể sao ! Tà thắng sao được chính mà Tiên Sinh e ngại ?
Thầy địa lý tuy không cho lời nói đó là phải, nhưng vì kính nể quan Phủ, không dám làm phật ý con người hiếu thắng ấy, nên đành phải miển cưỡng gật đầu.
Cả bọn kéo nhau về nhà viên chánh Tổng nghĩ ngơi.
Trong lúc chủ nhà hốt hoảng, chạy ngược, chạy suôi lo giết gà, giết heo để thết đãi thầy trò quan Tri Phủ Nước Hai, thì thầy đồ Nghệ đáp bè lên chợ Bắc Quang mua sắm các thứ cần dùng để làm lể trấn yểm lần thứ hai.
Quá ngọ ngày hôm sau, thầy đồ Ngệ mới về đến Ngòi Xảo, chỉ nghỉ ngơi một lát cho đở mệt, là bắt tay vào việc, đóng chặt cửa buồng nhỏ về phía trái bên Đông của ngôi nhà ngang, mà viên chánh tổng đã dành riêng cho nhà phong thủy, theo lời yêu cầu của lão.
Thầy trò quan Phủ Vi văn L. kiên nhẩn ngồi chờ ở bên ngoài, không ai dám nói to, đi mạnh, sợ làm kinh động, gây trở ngại cho sự luyện bùa phép của Thầy địa lý.
Trong thời gian này nhà phong thủy giử gìn trai giới rất cẩn thận, suốt ngày chỉ dùng trái cây và nước mưa những khi đói khát, không uống nước, không uống rượu, không uống thuốc, lại tắm gội sạch sẽ bằng nước lá thơm, rồi đúng giờ Tí đêm sau, mới cùng thầy trò quan Phủ lặng lẻ ra ngoài thung lủng, người nào cũng nhón bước, cố bước nhẹ nhàng để không gây một tiếng động nào khả dỉ làm xáo trộn bầu không khí âm u, lạnh lẻo, hiu quạnh, hoang vu miền sơn cước.
Nền trời xám ngắt, sương khuya, gió đêm thổi vi vu từng cơn như cắt xé ruột gan da thịt, khiến đoàn người phải nghiến chặt hàm răng, co ro đi sát vào nhau, như muốn truyền sức nóng cho nhau để hy vọng làm giảm bớt phần nào nạn rét buốt !
Xa xa, từng tiếng gầm rống lanh lảnh của loài dã thú, hòa cùng tiếng vỗ cánh phành phạch của những con đà điểu, càng tạo cho cảnh rừng núi thêm mang dại đến rợn người.
Ra tới tả ngọn sông Cả, đoàn dạ hành đi tuốt đến gò đất : nơi con Hoả nằm án ngữ ngôi tổ mộ của họ Vi.
Lòng hố sâu vẫn phun khói cuồn cuộn khét lẹt, sặc sụa mùi diêm tiêu khiến cho Vi Văn L. hắt hơi liên hồi, phải đứng lên phía trên chiều gió và dùng khăn tay bịt kín mồm mũi, trong lúc thầy Địa lý, đặt khăn gói xuống đất, thận trọng mở vuông vải, tay dò lấy ra chiếc tróc long với một bọc bùa chú, lể vật gói kín trong một vuông lụa bạch, mà ngoài thầy Địa lý ra, không hề một ai được biết bên trong chứa đựng những gì.
Với dáng điệu cực kỳ, nghiêm trang, trịnh trọng, nhà phong thủy dùng quẹt đốt nhang hướng về bốn phương trời, vái lạy, lâm râm khấn vái, hú từng hơi dài trước khi cất tiếng trầm trầm đọc chú, đoạn bắt quyết hô thần, sai âm binh giúp sức diệt trừ con Hỏa.
Làn khói xanh trong lòng hố sâu, phút chốc tắt ngấm. Những tiếng rì rào như nước chảy xiết ở dưới địa huyệt cũng im bặt !
Mùi thuốc pháo khó ngửi cũng không còn bốc ra u uất như trước nữa.
Thầy địa lý cả mừng.
Xuyên qua ánh than đỏ rực của bó nhang đang ngùn ngụt cháy, quơ qua quơ lại theo những hình vẻ kỳ dị trên không trung, mọi người nhìn thoáng thấy nét mặt hớn hở, đắc ý của nhà phong thủy, rồi nhanh như cắt lão ngửa mặt lên trời thét to một tràng dài những tiến líu lo quái dị, đoạn vung bó nhang vừa đi, vừa khoán bùa quanh một khu vực chùng ngót một sào ruộng, ở ngay phía Đông Nam gò đất, cách cái hố trước chỉ độ năm trượng !
Khoán xong, lão lại đốt giấy tiền và bùa chú, tung ra từng nắm gạo, đã được manh sẳn theo trong khăn gói mà thầy trò quan Phủ không một ai được biết trước.
Ba lần làm phép, ba lần hô âm binh, tung gạo, đậu muối và vẫy một thứ nước thoang thoảng mùi trầm quế, đựng trong một cái lọ con rất xinh xắn, nhà phong thủy mới cầm bó nhang đang cháy dở vào đúng giữa khu đất lão vừa khoán bùa, sai một tên lính hầu của Quan Phủ dùng thuổng đào sâu chừng bảy thước, tròn như một cái giếng nhỏ. Thầy địa lý đốt bùa, giấy vàng, giấy tiền, rồi trải một lượt giấy tráng kim xuống đáy hố sâu, bắt quyết đúng bảy lượt, mới đặt gói bùa phép và các thứ lể vật, gói kín trong vuông lụa bạch, phủ lên trên bằng ba lớp gạo, đậu, muối, rồi lại đốt giấy tiền, bùa chú, bắt quyết an thần và rẩy nước phép, rồi mới sai lắp đất kín, san bằng như cũ.
Xong suôi đâu đó, thì gà rừng vừa gáy rộ trong bản xa xa, báo hiệu trời sắp sáng.
Nhà phong thủy, xoa hai tay vào nhau thở phào như đã trút hết được một gánh nặng trên vai vui vẻ nói với quan phủ Nước Hai :
– Thôi thế là tạm yên ! Nếu không có gì trỡ ngại,, thì với kỷ thuật tôi vừa sử dụng, nội trong vòng bách nhật, con Hỏa này thế nào cũng phải tan biến hết !
Bây giờ thì xin mời quan lớn hãy về nghỉ, kẻo trọn đêm đứng ngoài sương lạnh, tôi e quan lớn sẽ không chịu nổi những chướng khí lam sơn của miền núi rừng lạnh lẽo.
Từ trên cành cây trước mặt, tiếng chim rừng chợt nổi lên thảnh thót : ” Bắc Quang, Bắc Mục, Hà Giang nước độc ! ”
Sương khuya mỗi lúc một dày thêm, lạnh thêm, làm cho quan Phủ Vi Văn L. không đợi cho nhà phong thủy phải thúc dục đến lần thứ hai, vội bảo nhau thu xếp đồ đạc thuổn, cuốc, lẳng lặng theo con cũ trở về nhà viên Chánh Tổng.
Thấy mọi người có vẻ mỏi mệt vì phải thức trọn đêm vì sương gió lạnh lùng, chủ nhà vội lấy nước nóng mời quý khách rửa mặt, pha trà quan Phủ điểm tâm, rồi thu xếp giường chiếu để cho mọi người ngả lưng chốc lát cho lại sức.
Nhưng chỉ mới đến giờ Thìn, đang lúc thầy địa lý say sưa trong giấc ngũ nặng nề, thì chợt thấy có người lay gọi…
Lão vội mở choàng mắt ra, gấp gáp nhìn quanh, thì thấy một chú linh đồng, bộ hạ thân tín của viên Chánh Tổng hấp tấp nói rằng :
– Thưa… Thưa Cụ , lạ lắm ! Có chuyện lạ lạ lắm nên nhà cháu mới dám làm kinh động cụ, xin cụ thứ tội cho. Số là nhà Cháu vừa ra ngoài rẩy, tình cờ đi qua đồi Tương chợt thấy ” ngôi mả quan ” (thổ dân vẫn quen gọi ngôi mộ của họ Vi là ” ngôi mả quan “- có mùi tanh hôi ghê ghớm, và quái dị hơn nữa, lại có một chút nước gì đỏ ngầu như máu tươi chảy dài từ ngôi mả tới cái gò đất ở đằng sau miếu sơn thần !…
Thầy địa lý bất giác kêu thoát lên một tiếng thất thanh, mặt tái nhợt, lạnh toát người, cơ hồ muốn ngất lịm đi trước cái tin bất ngờ, quá đột ngột ấy !
Lão thở dài lẩm bẩm :
– Thôi thế là hết ! Uổng phí công lao vất vả, khổ tử, lao tâm suốt mấy ngày trời quên ăn, bỏ ngủ !
Vừa nói, lão vừa uể oải nặng nhọc đứng lên, đi lần về phía sập gụ, nơi quan Tri Phủ Nước Hai đang thiêm thiếp giấc nồng.
Quan Phủ như được linh tính báo động, vùng ngồi dậy, hốt hoảng hỏi vội:
– Cái gì ? cái gì mà tiên sinh thất sắc thế hử ?
Nhà phong thủy không muốn gieo mối thất vọng nảo nề cho vị quan phụ mẩu nên chợt úp mở trả lời :
– Cũng chưa biết đích xác ra sao ? Lời chú linh đồng mơ hồ lắm, không thể nào tin được ? Vậy xin mời quan lớn sửa soạn ra bờ sông xem thử…
Vi Văn L. không nói gì lẳng lặng sửa soạn y phục, rồi lên ngựa, đi cùng nhà phong thủy, không cần đem theo lính hầu như thường lệ.
Còn cách xa ngôi mộ tới nửa dậm đường, hai người đã thoáng ngửi thấy một mùi hôi thúi dị kỳ, không giống một thứ un khí nào trong thiên hạ hết !
Phân người hay phân muôn thú ? Xác người hay xác thú vật bị chết chương chết sình ?
Đều không phải ! Mùi khó ngửi bốc ra nồng nặc mỗi lúc một nặng nề kỳ quái hơn, theo đà tiến của vó ngựa hai người…
Không ai bảo ai, họ cùng rút khăn tay đưa lên bịt mũi, rồi giật cương phi nhanh…
Đến nơi, họ buông cương, nhảy vội xuống đất không buồn nghĩ đến chuyện cột ngựa vào gốc cây, mà hấp tấp bước mau qua một gò đất nhỏ, đến bên ngôi mả cao, to như một trái đồi con…
– Vừa đúng lúc bấy giờ chợt có tiếng răng răc trên lùm cổ thụ phía Tây Bắc, rồi một cành cây lớn đột nhiên gảy rớt xuống đất, mặc dầu trời không có mưa to gió lớn chi hết.
Nhà phong thủy giật mình, đi quanh ngôi mả, bất ngờ lại thấy có vết đất bị cầy lên, giống như một luống cày nhỏ, mà kỳ dị hơn nửa, ở hai bên mả thứ cỏ tươi ngày thường vẫn mọc xanh rờn, lại héo hắt hẳn đi, in hệt quang cảnh điêu tàn sau một cơn hỏa hoạn vậy.
Đồng thời, trên mặt đất cằn cổi đó, còn nhớp nhúa một chất nước nhày nhụa đỏ ngầu như máu tươi, chạy thẳng một vệt dài, ăn thông từ gò đất hình con Hỏa đến mộ phần.
Mùi hôi thúi chính do từ chất máu ấy phát ra.
Nhìn kỷ vết máu, thầy địa lý sửng sốt, ngơ ngác một lúc lâu, rồi mới lầm bầm qua nét mặt tái nhợt, hải hùng :
– Kỳ dị ! Đúng đây là dấu vết quái vật từ con Hỏa bò tới ngôi mả, tác hại, nên long mạch mới bị đứt, rớm máu ! Hừ, nguy hiểm thiệt !… Quan Phủ họ Vi vội hỏi :
– Có chuyện gì mà Tiên sinh kinh nghi, lo sọ thế ?
Nhà phong thủy nhìn quan Phủ, ngập ngừng mãi, rồi mới chậm rải trả lời :
– Thấy các hiện tượng vừa xảy ra, tôi chợt nhớ tới lời ghi chú trong một cuốn cổ văn, khảo cứu về các kiểu đất. Tổ sư môn địa lý đã từng dạy rằng, khi nào có “quái vật xuất hiện bất thường, đoạn long, phạt mộc thị tai ương” , thì sớm muộn thế nào cũng sẽ có tin dữ đưa tới !
– Không thế nào tránh khỏi.
Quan Phủ có vẻ hoài nghi, hỏi lại :
– Nhưng đoạn long, phạt mộc thì tôi được thấy, còn quái vật thì đâu ?
Thầy đồ nghệ chỉ vào một vệt máu dài, giải thích :
– Cứ như mùi uế khí với dấu vết còn ghi lại, thì nhất định từ hôm qua tới nay, phải có một loại quái vật, mà tôi ngỡ là giống “Kim Tâm cổ” một thứ độc trùng kỳ dị, xuất hiện bất ngờ, do con Hoả tạo ra, để tác hại cho gia đình quan lớn…Nếu lời cổ nhân dạy không sai lầm thì rồi đây, thế nào cũng phải có chuyện không hay …
Quan Phủ Nước Hai không nói gì, buồn bả đi theo nhà phong thủy qua gò Con Hỏa.
Gần đến nơi, mọi người cùng đứng khựng lại, vì trước mặt họ, những bùa chú, chai lọ, chỉ ngũ sắc, giấy vàng bạc mới được trấn yểm đêm trước, nay bị vứt tung toé, bừa bải khắp nơi, như có một bàn tay huyền bí quái ác nào vừa đào lên, đem liệng bỏ ở bên gò đất.
Không hẹn, mà cả Vi Văn L. cùng thầy địa lý đều thở dài ngao ngán.
Họ đang muốn sai người dọn dẹp các thứ cho gọn ghẻ, thì chợt thấy viên cai lệ Nước Hai, từ đằng xa phi ngựa tới, hốt hoảng đưa trình quan Phủ L. một tấm giấy xanh.
Đó là bức điện tín của Vi Văn Định gửi cho Vi Văn L. báo tin về vụ người em út, đang làm kỷ sư ở Hải Phòng, không biết vì buồn phiền chuyện gì trong gia đình, đã dùng súng lục tự sát. Vì vậy, Định yêu cầu L. phải xuống ngay Hải Phòng để cùng Định lo liệu việc tống táng đứa em xấu số.
Vi Văn L. cầm bức điện tín, tay run bần bật, hai mắt đỏ hoe đẩm lệ, thẩn thờ nhìn quanh một vòng, rồi nắm tay thầy đồ Nghệ, nói qua giọng nghẹn ngào :
– Thôi muôn việc đều không tránh khỏi số trời. Xin tiên sinh thu xếp về Nước Hai nghỉ ngơi, để tôi đi Hải Phòng lo liệu việc nhà.
Việc trấn yểm con Hỏa không cần nữa.

*** HẾT ***

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: